Sự kiện hot
2 giờ trước

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn

Có những cuộc trở về không để tìm lại một địa điểm, mà để tìm lại một phần ký ức của chính mình. Hai mươi lăm năm sau ngày rời ghế nhà trường, các cựu học sinh niên khóa 1997 – 2001 Trường THCS Vĩnh Ninh đã trở về nơi tuổi thơ bắt đầu. Giữa những cái bắt tay, những ánh mắt xúc động và những câu chuyện tưởng đã ngủ yên trong ký ức, điều hiện lên rõ nhất không phải là thành công của mỗi người sau chặng đường dài, mà là lòng biết ơn dành cho thầy cô, bạn bè và mái trường đã góp phần làm nên con người họ hôm nay.

Những cuộc gặp không có sân khấu nhưng nhiều cảm xúc nhất

Nếu lễ kỷ niệm ngày 14/6 là điểm nhấn của sự kiện thì chiều 13/6 lại là phần lắng đọng và giàu ý nghĩa nhất. Trước ngày hội ngộ chính thức, tập thể cựu học sinh đã chia thành các đoàn đến thăm những thầy cô giáo tuổi cao, sức khỏe không còn cho phép tham dự chương trình. Không sân khấu, không nghi thức, không ánh đèn rực rỡ, những cuộc gặp diễn ra giản dị trong chính ngôi nhà của các thầy cô.

Sau 25 năm, những người học trò năm nào vẫn tìm về để hỏi thăm sức khỏe, cùng ôn lại những kỷ niệm cũ và gửi lời cảm ơn chân thành tới những người đã góp phần định hình tương lai của mình.

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 1

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 2

Cũng trong chiều hôm đó, các đoàn đã đến dâng hương tưởng nhớ những thầy cô giáo và những người bạn cùng khóa đã qua đời. Trong làn khói hương trầm mặc, ký ức về những người đã khuất như sống dậy trong lòng những người ở lại.

Đó không chỉ là sự tưởng niệm, mà còn là biểu hiện đẹp của đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, của tình nghĩa thầy trò và tình bạn được gìn giữ vượt lên trên giới hạn của thời gian.

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 3

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 4

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 5

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 6

Các cựu học sinh niên khóa 1997 – 2001 Trường THCS Vĩnh Ninh chụp ảnh lưu niệm cùng thầy cô giáo trong lễ kỷ niệm 25 năm ngày ra trường, ngày 14/6/2026.

Các cựu học sinh niên khóa 1997 – 2001 Trường THCS Vĩnh Ninh chụp ảnh lưu niệm cùng thầy cô giáo trong lễ kỷ niệm 25 năm ngày ra trường, ngày 14/6/2026.

Một thế hệ trưởng thành từ mái trường Vĩnh Ninh

Trong diễn văn khai mạc, anh Lê Hảo thay mặt toàn khóa gửi lời tri ân sâu sắc tới các thầy cô giáo. Điều đáng chú ý là bài phát biểu không nhấn mạnh vào thành tựu cá nhân hay địa vị xã hội của các cựu học sinh sau 25 năm, mà tập trung vào giá trị cốt lõi hơn: lòng biết ơn.

Anh chia sẻ rằng, dù mỗi người đang ở những vị trí khác nhau trong xã hội, tất cả đều có chung một điểm khởi đầu từ mái trường THCS Vĩnh Ninh. Chính nơi đây đã trao cho họ không chỉ tri thức mà còn những bài học làm người, những giá trị đạo đức và nhân cách vẫn tiếp tục soi sáng cuộc sống hôm nay.

Báo cáo tổng kết của anh Lê Cường đã phác họa bức tranh trưởng thành của cả một thế hệ. Từ những học sinh ngồi chung lớp học cuối thập niên 1990, hôm nay họ đã trở thành những công dân có trách nhiệm trong nhiều lĩnh vực khác nhau.

Điều đáng quý nhất không nằm ở chức danh hay thành tích của mỗi cá nhân, mà ở việc sau một phần tư thế kỷ, họ vẫn giữ được sự kết nối, vẫn nhớ về nhau và vẫn dành cho nhau những tình cảm chân thành như thuở học trò.

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 7

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 8

25 năm trở về: Điều còn lại sau thời gian không phải là thành công, mà là lòng biết ơn - Ảnh 9

Những cái bắt tay, nụ cười và ánh mắt xúc động trong ngày hội ngộ của thế hệ học trò niên khóa 1997 – 2001.

Những cái bắt tay, nụ cười và ánh mắt xúc động trong ngày hội ngộ của thế hệ học trò niên khóa 1997 – 2001.

Ký ức tuổi học trò – tài sản không bao giờ cũ

Một trong những phần được mong đợi nhất của chương trình là những chia sẻ đầy xúc động của chị Lê Giang về những năm tháng học sinh.

Những câu chuyện tưởng chừng rất đỗi bình thường như một giờ học đáng nhớ, một lần nghịch ngợm tuổi mới lớn, một lời nhắc nhở của thầy cô hay những tiếng cười dưới sân trường đã khiến cả hội trường nhiều lần lặng đi.

Bởi sau những bộn bề của cuộc sống, điều con người thường nhớ nhất lại chính là quãng thời gian vô tư nhất. Những năm tháng học trò, dù đã lùi xa, vẫn luôn là miền ký ức trong trẻo mà mỗi người đều muốn giữ gìn.

“Phần thưởng lớn nhất của người thầy là thấy học trò trưởng thành”

Khoảnh khắc để lại nhiều suy ngẫm trong chương trình là bài phát biểu của cô Ngô Thị Toán, Hiệu trưởng Trường THCS Vĩnh Ninh. Theo cô, một ngôi trường không chỉ được tạo nên bởi những dãy phòng học hay cơ sở vật chất, mà còn được tạo nên bởi nhiều thế hệ học sinh đã từng học tập và trưởng thành dưới mái trường ấy.

Cô Ngô Thị Toán, Hiệu trưởng và thầy Phương, Phó Hiệu trưởng Trường THCS Vĩnh Ninh chia sẻ niềm vui cùng các cựu học sinh trong ngày hội ngộ sau 25 năm.

Cô Ngô Thị Toán, Hiệu trưởng và thầy Phương, Phó Hiệu trưởng Trường THCS Vĩnh Ninh chia sẻ niềm vui cùng các cựu học sinh trong ngày hội ngộ sau 25 năm.

Mỗi cuộc trở về của cựu học sinh không đơn thuần là một buổi gặp mặt, mà còn là sự tiếp nối truyền thống và là minh chứng sống động cho những giá trị giáo dục mà nhà trường đã vun đắp qua nhiều thế hệ.

Cô xúc động chia sẻ rằng, điều làm nên ý nghĩa lớn nhất của ngày hội ngộ không phải là việc sau 25 năm mỗi người đã đạt được vị trí nào trong xã hội, mà là việc họ vẫn nhớ về thầy cô, nhớ về bạn bè và biết trân trọng những giá trị đã làm nên con người mình hôm nay.

“Đối với người làm giáo dục, không có phần thưởng nào lớn hơn việc nhìn thấy học trò trưởng thành, sống có trách nhiệm với gia đình, xã hội và vẫn giữ trong tim lòng biết ơn đối với những người đã dạy dỗ mình”, cô nói.

Điều còn lại sau thời gian

Nhìn từ góc độ rộng hơn, cuộc hội ngộ của niên khóa 1997 – 2001 không chỉ là câu chuyện của một lớp học hay một ngôi trường. Trong thời đại mà người ta nói nhiều đến công nghệ, trí tuệ nhân tạo và tốc độ phát triển kinh tế, cuộc gặp gỡ này nhắc nhớ về một giá trị không bao giờ cũ: giáo dục trước hết là giáo dục con người.

Nghề giáo được gọi là nghề cao quý bởi đây là nghề đặt nền móng cho tất cả những nghề khác. Một bác sĩ giỏi, một kỹ sư tài năng, một doanh nhân thành đạt hay một nhà quản lý xuất sắc đều từng là những học sinh ngồi trong lớp học của một người thầy. Khi buổi lễ khép lại, những bức ảnh lưu niệm được chụp, những cái ôm và những lời hẹn gặp lại vang lên giữa sân trường xưa.

Nhưng điều đọng lại không chỉ là niềm vui của một ngày hội ngộ. Điều đọng lại là nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của thời gian. Hai mươi lăm năm đã chứng minh rằng thứ giúp con người gắn bó với nhau lâu dài không phải là lợi ích, địa vị hay thành công, mà là những ký ức chung, những tình cảm chân thành và lòng biết ơn đối với những người đã góp phần làm nên cuộc đời mình.

Sau tất cả, cuộc gặp mặt của niên khóa 1997 – 2001 Trường THCS Vĩnh Ninh là lời khẳng định rằng giữa nhịp sống hiện đại đầy biến động, những giá trị đẹp của tình thầy trò, tình bạn và đạo lý tri ân vẫn luôn có sức sống bền bỉ.

Và có lẽ, đó mới chính là thành công lớn nhất của một thế hệ học trò sau 25 năm trưởng thành.

Lưu Đức Thọ
Theo KTĐU

Từ khóa: