Sự kiện hot
13 năm trước

Theo nội tạng bẩn về xuôi: Thâm nhập “tổng kho”nội tạng bẩn

Dantin - Trong giới kinh doanh, nhập lậu nội tạng, “chị Hai” là bà chủ lớn nhất Lạng Sơn. Qua biên giới, sang khu vực Lũng Vài (Trung Quốc), chỉ cần hỏi “chị Hai”, các anh xe ôm, hay bác tài taxi chỉ lơ lớ vài tiếng Việt cũng hiểu ngay và lập tức chở khách thẳng tới “tổng kho” nội tạng của “chị Hai” nằm giữa bãi Gianh.

Dantin - Trong giới kinh doanh, nhập lậu nội tạng, “chị Hai” là bà chủ lớn nhất Lạng Sơn. Qua biên giới, sang khu vực Lũng Vài (Trung Quốc), chỉ cần hỏi “chị Hai”, các anh xe ôm, hay bác tài taxi chỉ lơ lớ vài tiếng Việt cũng hiểu ngay và lập tức chở khách thẳng tới “tổng kho” nội tạng của “chị Hai” nằm giữa bãi Gianh.

Nghẹt thở trong “tổng kho”

Người dẫn đường cho tôi giới thiệu: Bà ấy người Ninh Bình, sang đây lập kho từ khá lâu rồi, bà ấy lại có nhiều quan hệ lớn, nên hàng từ khắp nơi bên Trung Quốc đổ về đây rồi mới được “chị Hai” phân phối đi các địa phương ở Việt Nam mình”.

Khác những năm trước năm nay, thực phẩm là mặt hàng được mua bán sôi động nhất khu vực Lạng Sơn. Không chỉ có gia cầm sống, trứng gia cầm mà các loại nầm dê, chân, cánh gà, nội tạng heo, bò… được rất nhiều chủ hàng dưới xuôi ưa chuộng vì giá cực rẻ, nguồn hàng lại rất phong phú, bảo quản sử dụng lâu dài. Mùi hôi thối, tiếng ruồi nhặng vo ve, không khí ngột ngạt, tôi lấy tay bóp chặt mũi. “Không sao đâu à, mình ở kho suốt có sao đâu. Các anh cứ xem hàng đi. Xong ra trao đổi sau”, anh quản lý kho cười động viên.

Một vụ mua bán nội tạng bị cơ quan bắt giữ.

Không thể hình dung nổi quy mô “tổng kho” của “chị Hai” nếu không tận mắt chứng kiến. Quả thực, khách muốn mua bao nhiêu, chủng loại nào cũng có. Con trai “chị Hai” kiêm quản lý kho hàng khẳng định: “Mỗi ngày chúng tôi xuất đi ngót trăm tấn, nguồn hàng ổn định, anh không lo chuyện bị ép giá đâu”. Dãy nhà kho công nghiệp mái tôn đồ sộ nhưng không có thiết bị làm mát hay dàn lạnh bảo quản. Những đống tim lợn đỏ ngầu, nhớt nhãi được trải ra trên những tấm bạt màu xanh lớn. Những kiện hàng nầm chừng 60 kg được đóng vuông vức xếp thành những lô lớn. Riêng mặt hàng lòng và tràng lợn, được đóng vào những bao tải từ 30 – 50 kg, xếp thành dãy trong kho.

Nhìn những tảng thịt bốc mùi, ruồi bám đen kịt trong kho, hỏi nhỏ thì được anh quản lý giải thích: Ở đây không vứt bỏ thứ gì hết, buổi chiều công nhân sẽ đóng gói, chuyển về VN. Mà đó không phải thịt, nầm dê đó. “Về Việt Nam, thái vài chục miếng xào một đĩa, bán 80 nghìn là ăn ngon vớ”.

Hàng có nhặng bu chắc mới “ngon”

Sau khi xem hàng trong “tổng kho” rộng chừng 600 – 700 m2, mở hết các bao hàng tham khảo mẫu, chúng tôi qua “bàn làm việc” ( gọi đúng tên, đó là một chiếc phản thịt ) kê ngay cửa kho để thương thảo hợp đồng.

Người quản lý giới thiệu: 90% các thương lái VN nhập hàng của tổng kho này, phần lớn là buôn lớn, không bán lẻ tẻ. Số cò con còn lại mới mua của các kho hàng khác. Cũng giống như tất cả các mặt hàng khác được buôn bán hai bên đường biên, khách quen chỉ cần báo số lượng là chủ kho sẽ báo giá, đóng hàng, chuyển qua biên rồi thanh toán tiền sau. Tuy nhiên tôi là khách hàng mới thì phải thanh toán trước 100% rồi mới chuyển hàng đi. Người quản lý này báo giá: “Nầm lợn đợt này cuối năm nên giá hơi cao, 45.000/kg, tràng 60.000/kg. Tim thì bán vo hoặc theo quả, thích cách nào cũng được”.

Tuy nhiên, anh ta: Phải lấy mỗi chuyến từ 500 kg trở lên mới bõ xuất kho. Cứ đặt tiền, về trước rồi nhận hàng bên kia đường biên, ở Việt Nam. Anh ta cũng nắm rất rõ tình hình và quy định của pháp luật phía Việt Nam. Vừa cười, anh ta giới thiệu thêm, đầu nậu P .T .Dư (SN 1976, Hà Nội) bị Công an Lạng Sơn bắt gần 5 tạ nầm lợn cách đây hơn một tháng cũng là khách hàng của mình. “Tại bà đó tham quá, mua cả con xe Chevrolet Captiva đi chở hàng để làm tất ăn cả nên mới chết. Chứ cứ giao cho mấy con “cóc xanh” (một loại xe dùng biển giả chở hàng lậu vượt qua các trạm kiểm soát) hay đóng kiện vứt lên tàu, rồi về ga Gia Lâm đợi hàng thì đã chẳng sao”. Tuy nhiên, anh ta tặc lưỡi, nếu có bị bắt thì cũng chỉ bị phạt vài triệu đồng và mất hàng thôi. Chính bà này, đầu tháng 9 cũng đã bị Công an Lạng Sơn bắt 560 kg hàng đã thối rữa.

Để khẳng định chất lượng hàng trong kho của mình, anh ta cho biết thêm: Hàng mà có ruồi bu là hàng ngon đấy (?!). Chưa thấy ai chê hàng nhà mình cả đâu!

Thấy tôi chăm chú nhìn về phía 3 người đàn bà đang lúi húi, cầm chiếc thước dây đo từng mét lòng, nhặt từng chiếc chân lợn ở cuối cửa kho. Anh A chia sẻ: “Đấy là lòng lợn và móng lợn của bên Việt Nam mình xuất sang. Dân buôn bên này nhập hàng lòng lợn tính theo mét, móng lợn thì mua theo từng chiếc một. Một mét lòng lợn xuất đi cũng phải 30 - 40 nghìn, còn móng thì 50 nghìn/chiếc”. Người quản lý này cũng không hiểu sao dân bên này lại thích lòng và móng lợn của Việt Nam. Trong khi mỗi ngày họ xuất hàng chục tấn lòng lợn, tràng lợn thì cũng đi gom từng mét lòng lợn của Việt Nam về tiêu thụ trong nội địa.

Từ khóa: