Dantin - Ranh giới giữa Lào Cai (Việt Nam) và Hà Khẩu (Châu Hồng Hà, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc) là con sông Nậm Thi. Con sông hiền hòa nhỏ bé như dòng suối vào mùa cạn này đang là con đường xuất ngoại “chui” lý tưởng của dân ăn chơi “xuyên Việt” Lào Cai – Hà Khẩu.
Dantin - Ranh giới giữa Lào Cai (Việt Nam) và Hà Khẩu (Châu Hồng Hà, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc) là con sông Nậm Thi. Con sông hiền hòa nhỏ bé như dòng suối vào mùa cạn này đang là con đường xuất ngoại “chui” lý tưởng của dân ăn chơi “xuyên Việt” Lào Cai – Hà Khẩu.
Xuất ngoại “chui”!
Có 2 cách để sang Trung Quốc từ thành phố Lào Cai. Cách thứ nhất là làm giấy thông hành và làm thủ tục xuất nhập cảnh tại Trung tâm Kiểm soát Cửa khẩu Quốc tế Lào Cai. Với cách xuất nhập cảnh đúng quy phạm pháp luật này, chỉ cần 2 ảnh chân dung, 10.000 đồng và nửa ngày chờ là xong. Nhưng đó chỉ là cách dành cho những người đi du lịch hoặc dân làm ăn đàng hoàng. Còn lại, đại đa phần dân ăn chơi đều chọn cách thứ hai: lên đò và vượt sông Nậm Thi! Và cũng chẳng khó khăn gì khi thực hiện cách thứ hai này. Từ lâu, dọc ven bờ sông Nậm Thi xuất hiện cả một dịch vụ khép kín đưa – đón người từ bên này sang bên kia biên giới. Những dịch vụ kiểu như thế núp bóng dưới vỏ bọc là những quán nước giải khát ven đường với những người môi giới tận tình, chèo kéo khách công khai và chẳng bao giờ họ để cho khách phải đi tìm họ.
Khách đang vượt sông Nậm Thi sang đất Trung Quốc
1 giờ chiều, chúng tôi có mặt tại khu vực Đền Thượng nằm ven sông. Lập tức, ba bốn người xúm lại giành khách, luôn miệng hỏi: “Các anh vượt sông chứ. 40.000 đồng một người cả đi lẫn về”. Thêm vào đó là những lời thúc giục: “Đi buổi trưa thế này khá an toàn. Vượt sông cho nhanh chứ làm giấy thông hành làm gì cho mệt người. OK đi. Đò đã sẵn sàng dưới bến rồi anh trai”.
Sau một hồi lòng vòng, luồn lách qua các bụi cây, đường đi xuống lòng sông thoải dần, chúng tôi được dẫn xuống bến đò nằm khá kín đáo dưới bờ sông. Có hàng chục con đò lấp ló trong các bụi cây, sẵn sàng cho những cuộc vượt sông của khách.
Nước sông Nậm Thi mùa này cạn, mặt sông lặng lẽ, êm đềm như một con suối. Chúng tôi được dẫn xuống con đò mà chủ tên gọi là Giang Thuận. Chuyến đò hôm đó chở 6 người khách lặng lẽ vượt sông. Chưa đầy 5 phút sau, chúng tôi đã đặt chân lên đất Trung Quốc. “Lên đi, sẽ có người hướng dẫn các anh bên đó. Khi nào về sẽ thanh toán tiền sau”. Lên bờ, chúng tôi được cánh xe ôm Trung Quốc tận tình phục vụ. Những câu tiếng Việt lơ lớ của cánh xe ôm hỏi chúng tôi cần đi đâu, sẽ chở đến tận nơi. Giá cả thì khỏi lo, đã có giá chung. Lòng vòng, len lỏi, xuyên qua đồi núi, đường mòn, đường tắt khoảng 5km, chúng tôi đến được thị trấn Hà Khẩu(Châu Hồng Hà, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc).
“Chợ tình” Hà Khẩu
Đây là nơi tập trung buôn bán, sinh sống đông đúc của người Việt ở thị trấn biên giới phía Nam nước bạn. Không chỉ là trung tâm buôn bán trao đổi hàng hóa, khu vực này còn được người ta biết đến như một ổ mại dâm lớn nhất ở Hà Khẩu. Tầng một của chợ bày bán dao kiếm, băng đĩa hình đồi trụy, tầng hai và tầng ba là ổ chứa quy mô lớn “đặc sản gái mại dâm”. Tất cả các hoạt động của chợ mà chủ yếu là hoạt động mua – bán dâm đều diễn ra công khai, không kể ngày đêm.
Cả ba tầng của chợ đều sầm uất, nhộn nhịp suốt ngày đêm. Những cô gái trẻ lượn lờ dọc các hành lang, đứng ngồi đủ tư thế trong các kiốt gội đầu, massage với những trang phục “kích động”: Quần trễ hở rốn , váy te tua, áo ngắn, áo dây, áo ren, voan mỏng dính...họ nhao nhao mời gọi khách

Băng đĩa hình đồi trụy – mặt hàng bày bán công khai tại chợ Hà Khẩu
Không khí tấp nập của “chợ tình” được tạo ra bởi thái độ tự nhiên của cả người “bán” và người “mua”. Người “mua” đã bước chân vào đây tức là đã dẹp bỏ hết sự ngượng ngùng vốn có của kẻ “đi tìm của lạ”. Còn người “bán” luôn chứng tỏ sự tận tình của mình từ việc thể hiện hình thể cho đến thái độ mời chào đón khách.
Người “mua” xăm soi tìm, chọn “hàng” như người ta tìm chọn con cá ngon, mớ rau non. Người “bán” thì lúc nào cũng lăn xả. Không đứng đường. Không tranh nhau một gốc cây. Không phải “dầm sương, dãi gió”, một mình “mò mẫn” trong đêm. Mà bon chen từng mét vuông hành lang giữa ban ngày. “Chỉ một đoạn hành lang chừng 100m mà có đến gần trăm cô hành nghề mại dâm như thế, thử hỏi không bon chen, không lôi kéo, không có “nghệ thuật” mời khách thì làm sao mà tồn tại?”, một “tú bà” ở một kiốt tầng 2 nói trắng ra như thế.
“Thượng đế” ở vùng chợ biên giới này tạp nham vô kể. Cả người Việt, người Trung Quốc, cả dân địa phương lẫn dân ở xa đến, đủ mọi lứa tuổi. Từ cậu học sinh vai còn đeo nguyên phù hiệu trường THPT đến những cán bộ công chức còn vận nguyên bộ complet hàng hiệu... Sau khi đã “thuận mua, vừa bán”, đôi bên nhanh chóng đi sâu vào phía trong kiốt, khoảng 2 tiếng sau thì ra.
Sau mấy vòng dạo bộ, tôi nhận ra những khuôn mặt còn rất trẻ sau lớp son phấn dầy cộp và những bộ đồ hớ hênh. Nhiều cô chỉ mới 16, 17 tuổi, mặc dù cuộc vật lộn mưu sinh có làm họ già đi trước tuổi rất nhiều. Hiếm những gương mặt ở tuổi 25 trở lên bởi vì họ đã trở thành những “ món hàng quá đát”. Tìm hiểu, tôi được biết họ xuất hiện ở chốn này theo nhiều cách khác nhau. Hầu hết các cô gái đến từ những vùng nông thôn ngay trong tỉnh Lào Cai, phần còn lại thì “tứ xứ giang hồ”. Có những cô gái bị xô đẩy đến đây nhưng cũng có người tìm đến một cách… tự nguyện(!?)
Nga, 20 tuổi, quê tận Hải Dương. Cô bị một người quen trong làng giới thiệu đi làm ăn, rồi bị “lừa” vào “chợ tình”. Hai năm qua, bị “kẹt” ở đây, bán dâm đã trở thành nghề chính giúp cô duy trì cuộc sống.
Hồng thì khác, mới 19 tuổi, cô buộc phải tìm đến “chợ tình” để chấm dứt những ngày tháng vất vả ở vùng quê nghèo của mình- một xã héo lánh, xa xôi trong tỉnh Lào Cai. Gần 40 tháng “hành nghề” , cô vẫn gửi tiền đều đặn cho cha mẹ để san sẻ bớt phần khó khăn khi 5 đứa em của cô ngày càng lớn. Nhưng cô cũng đã thấm đủ những tủi nhục mà ai “không trong nghề, không thể hiểu được”.
Đông Phong – Giang Vương Ngô Duyên