Sự kiện hot
13 năm trước

Hạnh phúc không lời

Dantin - Gần 10 năm qua, ở một góc phố nhỏ ngã ba Đoàn Thị Điểm - Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa, Hà Nội, có một quán trà đá là nơi giao lưu gặp gỡ của những người cùng cảnh ngộ không thể nghe và nói được. Đó là quán trà đá của chị Nguyễn Thị Lan.

Dantin - Gần 10 năm qua, ở một góc phố nhỏ ngã ba Đoàn Thị Điểm - Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa, Hà Nội, có một quán trà đá là nơi giao lưu gặp gỡ của những người cùng cảnh ngộ không thể nghe và nói được. Đó là quán trà đá của chị Nguyễn Thị Lan.

Điều đặc biệt ở quán nước này là từ chủ quán đến khách đều bị câm, điếc bẩm sinh. Ngày ngày họ đến đây không chỉ để uống trà đá mà còn để hàn huyên, tâm sự và tìm sự đồng cảm giữa những con người cùng chung hoàn cảnh. Quán nước đều rất hiếm tiếng nói tiếng cười huyên náo, chỉ có những cánh tay nhịp nhàng giơ lên, đưa xuống, bàn tay xòe ra, nắm vào cùng những ánh mắt nhìn nhau đầy yêu thương.

Chị Lan mở quán trà đá này từ năm 2002. Những ngày đầu, chị tưởng chừng sẽ sớm phải đóng quán để tìm kế khác sinh nhai. Nhưng rồi, một buổi tối, có hai người bị câm điếc tìm đến, họ dùng tay ra hiệu cho chị gọi hai cốc trà đá. Gặp người đồng cảnh, chị vui mừng hàn huyên, tâm sự với họ. Người này mách người khác, dần dần, quán trà đá của chị Lan trở thành địa chỉ gặp gỡ của những người câm điếc. Nhiều em nhỏ trong trường câm điếc Xã Đàn ở gần đó cũng đến đây tìm niềm vui. Vì cả quán nước từ chủ đến khách hầu hết đều “nói chuyện” bằng ngôn ngữ ký hiệu nên khu phố đã gọi đây là quán trà đá không lời.

Không chỉ có những người bị câm, điếc mà nhiều người bình thường cũng tìm đến để học và nói chuyện bằng ngôn ngữ kí hiệu.

Ai cũng rất bất ngờ và thú vị khi được biết chính chị Lan và anh Nguyễn Văn Hải cũng nên duyên từ quán trà đá này. Anh Hải làm nghề xe ôm ở ngã ba Đoàn Thị Điểm – Tôn Đức Thắng. Ngày chị mới mở quán trà đá, anh thường xuyên giúp chị chở hàng ra bày bán. Khi biết hoàn cảnh của chị, anh rất thương cảm và đem lòng yêu mến. Anh quyết tâm học ngôn ngữ ký hiệu để có thể nói chuyện được với chị Lan và mọi người trong quán mà không cần đến giấy bút.Tình cảm của hai người ngày càng gắn bó. Rồi họ đem lòng yêu thương nhau. Mấy tháng sau, đám cưới của hai người được tổ chức đơn sơ, giản dị nhưng ngập tràn hạnh phúc. Người đến tham dự hầu hết là những khách quen của quán trà đá không lời. Ai nấy đều mừng rơi nước mắt cho hạnh phúc của họ. Nhiều người gọi đó là “hạnh phúc không lời”.

Vũ Viết Tuân

Từ khóa: