Chỉ vì thuê người trồng cây mà 8 năm qua người có Quyền sử dụng đất (QSDĐ) vướng vào tố tụng. Qua 8 lần xét xử, vụ kiện trở lại… ban đầu.
Chỉ vì thuê người trồng cây mà 8 năm qua người có Quyền sử dụng đất (QSDĐ) vướng vào tố tụng. Qua 8 lần xét xử, vụ kiện trở lại… ban đầu. Hâu quả là vườn cao su hơn 10 năm tuổi bị lãng phí vì không được khai thác, còn chủ đất bị buộc phải bồi hoàn công chăm sóc 2,19 tỷ đồng.
Thuê trồng cây, vướng kiện tụng
Năm 1990 bà Nguyễn Kim Ý sang nhượng lại và sử dụng hơn 9 ha đất tại ấp 3 xã Suối Dây, Tân Châu, Tây Ninh, đến ngày 27/6/1996 bà Ý được UBND huyện Tân Châu cấp Giấy chứng nhận QSDĐ số 00867.
Bà Ý cho bạn là bà Nguyễn Thị Mười Ba thuê 9 ha đất để trồng mía theo thỏa thuận hàng năm với giá thuê 3 triệu/1 ha. Bà Mười Ba trồng mía từ năm 1997 đến năm 2004 thì trả lại đất. Cũng trong năm 2004 phong trào trồng cao su phát triển mạnh, bà Mười Ba thuê người trồng cao su trên đất của bà liền kề với phần đất 9 ha của bà Ý. Vì bạn bè lâu năm nên bà Ý đồng ý để bà Mười Ba đứng ra thỏa thuận với nhóm trồng cao su thuê trên hai phần đất 9 ha của bà Ý và phần đất liền kề của bà Mười Ba. Theo đó, nhóm trồng cây thuê do ông Hà Văn De nhận thầu trồng và chăm sóc cao su lên ba tầng lá (tương đương một năm tuổi) thì giao lại cho chủ đất với giá 5 triệu đồng/ha, số tiền thuê nhóm ông De trồng cao su bà Mười Ba phải trả để cấn trừ sang khoản nợ thuê đất mà bà Ý chưa được bà Mười Ba thanh thoán.
Giữa năm 2005, khi cao su được mệnh danh là “vàng trắng”, giá sang nhượng vườn cây cao su tăng vọt, bà Mười Ba đã dựng hàng rào chiếm giữ không giao lại 9 ha vườn cao su cho bà Ý.
Sau gần một năm gửi đơn khiếu kiện đến nhiều nơi, ngày 03/10/2006 đơn đòi đất của bà Ý được TAND huyện Tân Châu thụ lý giải quyết. Và từ đó bà Ý phải theo đuổi kiện tụng qua nhiều phiên tòa, nhưng đến nay vụ án vẫn chưa kết thúc.
Qua 8 phiên tòa vẫn chưa xong
Ngày 25/4/2007, TAND huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh tuyên xử buộc bà Mười Ba cùng chồng là ông Phan Minh Đức giao trả hơn 9 ha vườn cây cao su lại cho bà Ý. Nhưng đến ngày 15/8/2007 vụ án được TAND tỉnh Tây Ninh tuyên xử hủy án sơ thẩm để chuyển lên TAND tỉnh Tây Ninh thụ lý sơ thẩm lại theo qui định về thẩm quyền.
Ngày 20/11/2008 TAND tỉnh Tây Ninh xét sơ thẩm. Phía bà Mười Ba không đưa ra được bất kỳ giấy tờ, chứng cứ gì về việc mua đất của bà Ý. Trong khi bà Ý đã được UBND huyện Tân Châu cấp Giấy chứng nhận QSDĐ số 00867 ngày 27/6/1996. Tòa đã tuyên xử buộc bà Mười Ba cùng chồng là ông Phan Minh Đức giao trả cho bà Ý 94.886m2 đất, trên đất có vườn cây cao su bốn năm tuổi, đồng thời buộc bà Ý bồi hoàn công chăm sóc vườn cây 1,1 tỷ đồng cho bà Mười Ba.
Vụ kiện trở lại điểm xuất phát ban đầu khi ngày 29/7/2009 Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP. Hồ Chí Minh tuyên xử phúc thẩm hủy toàn bộ bản án sơ thẩm ngày 20/11/2008 của TAND tỉnh Tây Ninh đưa về TAND tỉnh Tây Ninh xử sơ thẩm lại.
Ngày 24/5/2010 TAND tỉnh Tây Ninh xét xử sơ thẩm (lần hai) tuyên giao vườn cây cao su đo đạc thực tế 94.825m2 cho bà Ý, đồng thời bà Ý bồi hoàn tiền chăm sóc vườn cây cho bà Mười Ba là 1,8 tỷ đồng.
Và một lần nữa, ngày 30/8/2010 Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. Hồ Chí Minh tuyên xử phúc thẩm (lần hai) hủy toàn bộ bản án đưa về TAND tỉnh Tây Ninh xử sơ thẩm lại.
Ngày 30/7/2012 TAND tỉnh Tây Ninh xét xử sơ thẩm (lần ba) vẫn tuyên bà Ý được quyền sử dụng hơn 9 ha đất và sở hữu toàn bộ cây cao su trên đất, buộc bà Ý phải trả 2,19 tỷ đồng tiền chăm sóc vườn cây cho bà Mười Ba. Bản án cũng tuyên bác yêu cầu của bà Ý đòi thêm 4.825m2 đất do tranh chấp ranh giữa phần đất hơn 9 ha đang tranh chấp và phần đất khác liền kề của bà Mười Ba. Thế nhưng, bản án lại nhận định tách phần tranh chấp tiền 100 triệu đồng, thời điểm năm 1996 mà bà Mười Ba khai là tiền chuyển giao mua đất thành một vụ án khác!
Nhưng ngày 05/4/2013 Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. Hồ Chí Minh tuyên xử phúc thẩm (lần ba) công nhận phần đất 4.825m2 thuộc về bà Mười Ba, và đồng thời tuyên hủy những phần khác của bản án sơ thẩm để chuyển về TAND tỉnh Tây Ninh xét xử lại.
Tính từ lần xét xử đầu tiên vào ngày 25/4/2007 của TAND huyện Tân Châu thì bản án ngày 05/4/2013 Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. Hồ Chí Minh là lần xét xử thứ 9. Điều đáng nói là kết quả tuyên án của lần xét xử thứ 8 này rất lạ lùng. Đó là Bản án số 109/2013/DS-PT ngày 05/4/2013 Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. Hồ Chí Minh tuyên làm hai phần gồm phần giữ nguyên và phần hủy án đưa về xét xử sơ thẩm lại. Trong phần giữ nguyên án tuyên công nhận phần đất 4.825m2 thuộc về bà Mười Ba; phần hủy án để xử lại án tuyên hủy việc cấp sơ thẩm tách quan hệ giao dịch 100 triệu đồng giữa bà Ý và bà Mười Ba thành một vụ khác và chuyển hồ sơ về TAND tỉnh Tây Ninh xét xử sơ thẩm lại.
Như vậy, hai kết quả mà án sơ thẩm tuyên xử là giao 9 ha đất và sở hữu toàn bộ cây cao su trên đất cho bà Ý và buộc bà Ý phải trả 2,19 tỷ đồng tiền chăm sóc vườn cây cho bà Mười Ba thì tòa phúc thẩm không hề đả động, không thuộc phần giữ nguyên mà cũng không thuộc phần bị hủy! Trong khi các đương sự kháng cáo toàn bộ án sơ thẩm.
Đây là vụ án mà dự luận tại địa phương rất quan tâm và mong vụ việc được giải quyết dứt điểm tránh kéo dài gây mất trật tự trị an tại địa phương, và tránh lãng phí cho người dân khi vườn cao su không được cho khai thác.
Võ Chu Đỗ
theo Thanh tra