Sự kiện hot
13 năm trước

Vợ ông Tây vườn tràm xây mộ tặng chồng… đang sống!

Dantin - Chồng: Robert Podunavac, đã quá cái tuổi thất thập, ở bên kia Thái Bình Dương đã “qua hai lần đò”, giờ sang Việt Nam trồng tràm và nuôi vịt cho vợ.

Dantin - Chồng: Robert Podunavac, đã quá cái tuổi thất thập, ở bên kia Thái Bình Dương đã “qua hai lần đò”, giờ sang Việt Nam trồng tràm và nuôi vịt cho vợ. Vợ: Lữ Hà Thy Nhơn, quê ở miền cát trắng xứ Quảng, mới hơn 30 tuổi nhưng cũng “hơn một lần sang sông”.


Sang Việt Nam, lấy vợ, Robert trở thành một lão nông chính hiệu.

Kỳ lạ hơn, người vợ nhiều năm cất công xây cho chồng một ngôi mộ hoành tráng…làm quà nếu rủi bề Robert có “nhắm mắt xuôi tay” trước chị.

“Ông Tây” = Người nuôi vịt + Ông lão vườn tràm

Nghe được chuyện tình của họ, chúng tôi vội bắt xe đò vào xã Tam Lãnh, Phú Ninh, Quảng Nam. Rảo bước trên roi cát rát rạt với nắng gió xứ Quảng, trên những con đường đèo dốc uốn lượn quanh lòng hồ Phú Ninh, chúng tôi tìm đến ngôi nhà hạnh phúc của “cặp uyên ương” Việt Mỹ: Robert – Thy Nhơn. Chưa kịp bước vào nhà, anh em miệng ai nấy đều há hốc khi bắt gặp hình ảnh “ông Tây” trước mặt. Ở khoảng sân trống trước nhà, Robert cửi trần, mái đầu cua trọc lóc, mặc quần đùi y như một nông dân Việt. Trên tay, Robert bưng bát thóc vung ra liên tục miệng gọi “cúc, cúc”. Dưới chân “ông Tây”, một đàn gà vịt hàng trăm con quây quần vừa nhặt nhóc vừa ngẩng đầu nhìn người cho ăn vừa như quen thuộc, vừa như lạ lẫm. “Ông Tây” nhìn chúng ăn, nở nụ cười rạng rỡ. Chờ cho đàn gà vịt ăn gần hết, “ông Tây” vào bên hiên căn nhà nhỏ nhưng kiên cố, sạch sẽ, gọn gàng lấy ra chiếc cuốc nhỏ và đi vào vườn tràm phía sau nhà. “Ông Tây” cao lớn chìm trong một vườn tràm bạt ngàn. Từng nhát cuốc chắc chắn bổ xuống phía dưới khoảng trống. Chừng như rát tay quá, “ông Tây” xoa tay rồi lại miệt mài đào hố để trồng tràm con. Đến quá trưa khi nắng chói thẳng đứng xuống vườn tràm, “ông Tây” nhễ nhại mồ hôi dừng cuốc. Có tiếng phụ nữ gọi trước sân: “Mình ơi nghỉ tay ăn cơm!”. Lúc ấy, “ông Tây” hồ hởi đáp lời, vác cuốc đi về. Đến khi người phụ nữ trạc tuổi 35 lấy chiếc khăn lau mồ hôi cho “ông Tây” thì mới phát hiện có khách đến từ lâu.

Robert mời khách nước trà do tự tay ông pha lấy một cách thành thạo. Hỏi Robert học đâu cách chăn gà, chăn vịt, cuốc đất trồng tràm, ông bật cười ha hả chỉ vào người phụ nữ ngồi bên vừa cười vừa tự tin nói: “Vợ tôi chứ ai!”.

Hạnh phúc bên này đại dương Năm 1987, chị Lữ Hà Thy Nhơn lập gia đình. Cuộc sống gia đình khó khăn trăm bề vì cả gia đình chỉ dựa vào đồng lương giáo viên tiểu học của chị. Thế nên chồng chị Nhơn đã bội bạc ra đi. Đau đớn trong bất hạnh và túng quẫn, chị Nhơn đành gửi hai con thơ dại cho mẹ già, một mình vào TP HCM tìm việc làm. Thời gian đó, chị đã làm tất cả mọi việc, từ rửa chén bát thuê cho các nhà hàng, đến đi ở..., miễn sao có tiền nuôi sống mình, gửi về nuôi mẹ và các con. Vừa làm chị vừa học thêm tiếng Anh. Mãi cho tới năm 2000, khi vốn liếng tiếng Anh kha khá, chị bắt đầu nghĩ tới chuyện kiếm thêm thu nhập bằng cách dạy tiếng Việt cho người nước ngoài. Năm 2004, Robert Podunavac đi du lịch sang Việt Nam, ông đã tìm đến lớp học của chị xin học. Mỗi lần lên lớp chị Nhơn lại thấy ông cứ nhìn chị cười hoài. Mỗi lần như thế, chị kiểm tra bài, Robert Podunavac vẫn không tiến bộ được nhiều, ông luôn than thở “Ngữ pháp Việt Nam khó hơn cả... phong ba, bão táp”! Một lần, ông gửi học phí cho chị 1,5 triệu đồng, trong khi quy định chỉ 500 nghìn đồng ,chị trả lại số tiền thừa thì Robert Podunavac một mực không nhận mà nói rằng, ông muốn thưởng thêm cho chị... vì “Tiếng Việt khó quá. Khổ thân cô giáo!”

Theo lời kể của Robert thì người vợ đầu tiên ở Mỹ của ông không hợp quan điểm sống nên đã ly dị. Ngay sau đó, ông sang Hàn Quốc, với gần 11 năm làm việc ở đất nước này, ông lập gia đình mới. Nhưng, cũng không được bao lâu, vợ ông (người Hàn Quốc) sa vào con đường nghiện ngập, rượu chè, ông lại phải chia tay. “Gặp Nhơn, tôi thấy mình hạnh phúc. Con người nhỏ bé nhưng tấm lòng nhân hậu lắm. Lại lo lắng cho cả tôi nữa”, Robert tâm sự. Sau đó ít lâu, chị bất ngờ nhận được lời cầu hôn của Robert, lúc đó ông đã xấp xỉ 68, hơn chị đến 35 tuổi. Tại nhà chị Thy Nhơn, có đông đủ họ hàng, Robert Podunavac đứng lên thưa chuyện với mọi người, xin cưới chị làm vợ. Mẹ chị Thy Nhơn, tuổi ngang bằng Robert Podunavac không phản đối, cũng chẳng đồng ý. Bà chỉ nhẹ nhàng nói với con gái rằng đã gánh chịu bất hạnh rồi thì hãy tỉnh táo, đừng để phải tiếp tục gánh chịu bất hạnh lần thứ hai. Thế là chị quyết định đến với Robert Podunavac…

Hai vợ chồng, dù một già - một trẻ chênh lệch nhau nhiều về tuổi tác nhưng không chênh lệch về tâm hồn. Sáng sớm họ thả gà, chăn vịt rồi vác cuốc trồng tràm. Ngôi nhà nhỏ của hai người lúc nào cũng rộn tiếng cười ấm áp.

Xây mộ… tặng chồng đang sống!





Ngôi mộ 10m2, khang trang kiểu Á Đông: Món quà tình nghĩa vợ chồng

Một buổi sáng khi mặt trời chưa hé ra góc cuối rừng tràm, Robert cũng chưa kịp cho gà vịt ăn thì chị Nhơn cầm tay ông dẫn vào một góc rừng mát rượi với nhiều tiếng chim hót. Trước mặt Robert là một ngôi mộ kiên cố kiểu Á Đông rộng chừng 10m2: Phần mộ chìm phía dưới, bên trên là bia mộ có mái che trang trí bốn góc hình con rồng, hai bên là hai con chó đá dễ thương chứ không nhe nanh, múa vuốt. Tất cả được ốp lát đàng hoàng bằng đá hai màu xanh đỏ. “Đây sẽ là nơi an nghỉ của anh nếu chẳng may anh phải xa em lúc tuổi già”, chị Nhơn nói với Robert bằng giọng run run.

Đã hai lần đến Việt Nam với thời gian khá dài, Robert biết người Việt Nam sống rất tình cảm. Gia đình nào có người chết thì bà con thân thích, làng xóm đến chia buồn, tiễn đưa. Người chết được chôn trong những ngôi mộ xây, được thờ phụng, hương khói. Vì vậy, Robert Podunavac ước ao lúc cuối đời được nằm lại Việt Nam để được chị Thy Nhơn hương khói, cúng giỗ như bao người vợ thủy chung khác của xứ sở bên này đại dương.

Hỏi chị Nhơn về chuyện xây mộ tặng chồng, chị cười rất tươi: “Tui xây mộ tặng Robert chỉ muốn thực hiện trọn vẹn ước nguyện của ông ấy mà thôi. Thú thực, mặc dù làm vợ, nhưng trong thâm tâm tui luôn nghĩ ông ấy là bậc cha chú, một ân nhân đặc biệt của gia đình tui. Không có ông chắc rằng mẹ con tui không có được cuộc sống đàng hoàng như bây giờ. Dù ở một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng. Tui cố lo cho Robert khi mình còn khỏe mạnh”.

Nhiều người dân xã Tam Lãnh biết chuyện tình của chị Nhơn và cả chuyện chị xây mộ tặng chồng lúc chồng còn sống thì không còn lạ lùng. Họ bảo: Yêu nhau đến thế là cùng!

Minh Hằng

Từ khóa: