Sự kiện hot
12 năm trước

“Ông lớn” nơi biên cương

Tính đến giờ, ông Bùi Văn Nghĩa (ngụ ấp Tân Cường, xã Tân Hà, huyện Tân Châu, Tây Ninh) đã có hơn 35 gắn bó với vùng biên giới tỉnh Tây Ninh...

Tính đến giờ, ông Bùi Văn Nghĩa (ngụ ấp Tân Cường, xã Tân Hà, huyện Tân Châu, Tây Ninh) đã có hơn 35 gắn bó với vùng biên giới tỉnh Tây Ninh...

Với những cống hiến to lớn trong việc xây dựng tình đoàn kết, hữu nghị giữa quân và dân hai nước, ông đã được đồng bào ở đây gọi bằng cái tên đầy thân thương, kính trọng: Tà Nghĩa. 

35 năm lăn lộn với đồng bào

Tà theo cách gọi của người Khơme có nghĩa là “ông lớn”, người có nhiều uy tín, có tâm thiện, có công giữ đất, giữ làng, trừ gian, diệt ác, bảo vệ dân lành. Mọi người gọi ông Nghĩa là Tà Nghĩa cũng đúng thôi, bởi tất cả những gì ông đã làm trong thời gian qua đều hướng đến lợi ích chung cho bà con ở đôi bờ biên giới, không vụ lợi cá nhân, không làm để lấy tiếng. Ông vẫn luôn giữ tính cách của một nông dân chân lấm, tay bùn thứ thiệt. Thấy điều gì đúng, vừa có lợi cho mình, cho mọi người là ông làm tới, điều gì sai ảnh hưởng đến mọi người, đến an ninh biên giới là ông tìm cách ngăn chặn, bài trừ cho bằng được. Thời gian trôi qua, dường như cái tên Tà Nghĩa đã trở thành cái nghiệp, thôi thúc ông có trách nhiệm hơn để xứng đáng với danh xưng mà mọi người đã dành cho.


Ông Bùi Văn Nghĩa

Nhớ lại 13 năm trước đây, mùa mưa năm 2000, một số bà con Khơme thuộc xã Ruông (huyện Mi Mốt, tỉnh Kông pông Chàm, Campuchia (CPC) phía đối diện đã tập trung hàng trăm người, dùng trâu bò, đồng loạt sang cày, bừa, cấy lúa ngay trên đất của các hộ dân Việt Nam đang canh tác. Bức xúc trước hành động ngang nhiên phá hoại tài sản hoa màu của mình, bà con nông dân ở đây tay cuốc, tay gậy đứng ra quyết giành lại đất. Hai bên giằng co nhau gần cả tuần lễ. Ngày ấy, phải nhờ đến chính quyền các cấp và lực lượng quân đội của hai bên đứng ra can thiệp tình hình mới tạm ổn. Sau vụ việc ấy, nhân dân hai bên bờ biên giới cắt đứt quan hệ mua bán, trao đổi hàng hóa, thậm chí còn kêu gọi tẩy chay hàng hóa của nước đối diện. Ruộng đất giáp biên thì không ai dám làm, khu vực làm được thì nông sản không nơi tiêu thụ... bà con nông dân cả hai bên đều thiệt hại về kinh tế lẫn tinh thần.

Ngày ấy, tuy rằng đất của ông Nghĩa nằm gần khu vực đó và không bị lấn chiếm nhưng nhìn thấy tình đoàn kết bấy lâu nay trong phút chốc bị rạn nứt chỉ vì vài thửa ruộng, ông Nghĩa đau lòng lắm. 


Ông Nghĩa truyền đạt kinh nghiệm sản xuất cho bà con

Những ngày tháng sau đó, các tổ chức chính trị, xã hội từ tỉnh, huyện, đến xã của Tây Ninh vào cuộc bằng mọi biện pháp với quyết tâm hàn gắn lại tình cảm láng giềng hữu nghị mà chính quyền, quân và dân hai nước đã dày công vun đắp. Lúc ấy, các chiến sỹ bộ đội biên phòng lại về cùng ăn, cùng ở, cùng làm với bà con giáp biên. Thấm nhuần các quan điểm, chủ trương của Đảng, Nhà nước ta về vấn đề biên giới, lãnh thổ, lúc ấy ông Nghĩa suy nghĩ rằng: Giúp bạn là giúp mình, biên giới hòa bình thì mình mới yên ổn làm ăn. Được sự hỗ trợ của Đội công tác vận động quần chúng Đồn biên phòng Tân Hà, cộng với lợi thế có nhiều kinh nghiệm về ngôn ngữ, về phong tục, tập quán của phía bạn, ông Nghĩa quyết tâm hàn gắn lại tình đoàn kết giữa nhân dân hai bên biên giới theo cách riêng của mình. 

Đầu tiên, ông mời bạn sang nhà chơi. Rồi ông lại sang nhà bạn. Cứ như thế, mỗi ngày ông gặp một người, hết người này đến người khác. Ông lặn lội khắp các phum sóc, đến những hộ có quan hệ họ hàng, thân tộc hai bên biên giới. Tiếp cận với các hộ mà trước đây có con em, người thân sang xâm canh lấn đất, ông nhẹ nhàng phân tích, chỉ ra cái đúng, cái sai, cái lợi, cái hại. Ông cho các bạn biết bà con Việt Nam đều mong muốn nhân dân hai bên được hàn gắn lại như xưa, hàng ngày cùng nhau ra đồng, cùng nhau mua bán, trao đổi hàng hóa, nông sản, qua lại thăm thân, điều trị bệnh.

Thấy rõ hiệu quả từ những việc làm ban đầu của ông Nghĩa, Đồn biên phòng Tân Hà nảy ra ý tưởng liên kết bà con nông dân lại cùng nhau sản xuất, cùng nhau giúp đỡ bạn, cùng nhau bảo vệ đất đai hoa màu, đường biên mốc giới. Được bà con nông dân tán thành, đầu mùa mưa năm 2011, Tổ liên kết sản xuất vùng biên Tân Hà do ông Nghĩa làm Tổ trưởng được ra đời từ đó.  

Gương sáng biên cương

Những ngày đầu trở lại đồng ruộng, tuy bà con hai bên có hơi dè dặt, ngại ngùng nhưng rồi cái khoảng cách vô hình đó cũng chỉ thoáng qua, bởi ông Nghĩa đã phá tan không khí đó bằng những kinh nghiệm sản xuất và kinh nghiệm sống của mình. Ông hướng dẫn đồng bào từ cách xịt thuốc, bón phân sao cho hợp lý, cấy cày ra sao để kịp thời vụ… Ngày qua ngày, trên cánh đồng bắt đầu xuất hiện nhiều tổ liên kết sản xuất khác, đâu đâu cũng rộn rã tiếng cười.

Cứ thế, hết mùa vụ này sang mùa vụ khác, hễ ông Nghĩa cùng bà con nông dân Việt Nam trồng cây gì, chăm sóc ra sao thì đều chia sẻ, hướng dẫn bà con nông dân CPC làm như thế. Những trường hợp bà con CPC gặp khó khăn về vốn giống, nông cụ sản xuất, ông Nghĩa và bà con nông dân Việt Nam đều vui lòng chia sẻ: Lúc thì cho bạn mượn trâu bò cày đất, khi thì máy gặt, máy kéo vận chuyển hàng nông sản. Thậm chí, nhiều lần ông Nghĩa còn đến các cửa hàng phân bón, thuốc trừ sâu tại xã Tân Hà để bảo lãnh cho bà con nông dân CPC được mua phân, mua thuốc thiếu đến cuối vụ mới thanh toán tiền. Sự đoàn kết, tôn trọng, hỗ trợ và giúp đỡ lẫn nhau đã giúp cho cánh đồng biên giới xã Tân Hà và xã Ruông luôn thanh bình, đầy ắp tình hữu nghị. 

Chưa dừng lại đó, đến cuối vụ thu hoạch nông sản, ông vận động bà con nông dân Việt Nam giúp bạn sân phơi. Rồi tiếp tục giới thiệu những thương lái có uy tín thu mua hàng nông sản cho bạn, nhằm tránh tình trạng bị thương lái ép giá.  

Trúng mùa, được giá, hết vụ này qua vụ khác, rồi hết năm này sang năm khác, từ chuyện sản xuất đến việc qua lại trao đổi hàng hóa, mua bán thăm thân, đã khiến cho bà con nông dân CPC nhận ra rằng không gì tốt bằng khi biên giới luôn được hòa bình, hữu nghị. Từ đó, tình cảm của nhân dân hai nước cũng ngày càng sâu đậm, các hoạt động giao lưu văn hóa, thể thao cũng thường xuyên diễn ra hơn. Trước kia, những trận bóng chuyền giao hữu giữa thanh niên xã Tân Hà và xã Ruông của nước bạn là điều không tưởng, vậy mà bây giờ, cứ chiều đến là thanh niên hai bên lại đến mượn tạm sân bóng của Đồn biên phòng Tân Hà để vui chơi, tập luyện. Đây không chỉ là niềm vui của nhân dân đôi bờ biên giới, nó còn là niềm mong ước của chính quyền và lực lượng bảo vệ biên giới hai nước bấy lâu nay.    

Ngồi đối diện ông Nghĩa dưới chân cột mốc 100, nhìn gương mặt sạm đen vì dạn dày mưa gió, nhìn vào đôi mắt đã nhạt nhòa vì những tháng ngày cần lao, vất vả của ông, rồi ngẫm nghĩ hai từ Tà Nghĩa mà bà con vùng biên tặng cho ông, tôi lại càng thấy đúng và thầm trân trọng, thán phục ông nhiều hơn. Tôi chỉ mong sao trên khắp nẻo biên cương đất Việt, xuất hiện ngày càng nhiều những người như ông Bùi Văn Nghĩa. 

Quân Trần
theo Công Lý

Từ khóa: