Dantin - Đêm khuya, khi cả vùng quê nghèo chiêm trũng đã im lìm thì phía chùa Thịnh Đại xã (Đại Cương, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) ánh đèn vẫn sáng.
Dantin - Đêm khuya, khi cả vùng quê nghèo chiêm trũng đã im lìm thì phía chùa Thịnh Đại xã (Đại Cương, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) ánh đèn vẫn sáng. Trong chùa là một cảnh lạ: Vị trụ trì của chùa miệng tu “à ơi”, tay đưa võng cho đứa trẻ sơ sinh 16 tháng tuổi yên giấc. Bên cạnh là những đứa trẻ khác cũng đang ngủ ngon lành…
18 năm qua, Đại đức Thích Thanh Hoà - trụ trì chùa Thịnh Đại vẫn âm thầm đón nhận, chăm sóc hàng chục sinh linh tội nghiệp: Những đứa bé bị bỏ rơi lúc mới lọt lòng hay những đứa con có cha mẹ bỏ nhau không nơi nương tựa.

Thầy Hoà đang chăm sóc bé Hùng 16 tháng tuổi, bên cạnh là bé Hải mới 5 tuổi.
Tìm đến những mảnh đời bất hạnh
Một buổi sáng tinh mơ tháng 7/2005, sư thầy Thích Thanh Hoà nhận được tin: “Có một trẻ sơ sinh bị bỏ rơi ngay cổng bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội). Bố mẹ đứa bé là học sinh phổ thông và mới 16 tuổi. Những người hộ lý phải đưa bé vào nhà tạm để chờ người nhận nuôi…” Bỏ dở buổi lễ chay, thầy Hoà tức tốc bắt xe khách lên Hà Nội. Khi thầy Hòa làm thủ tục xin nhận nuôi đứa bé, nhiều người trong bệnh viện nghi ngại: “Là người tu hành, liệu thầy có chăm sóc nổi?”. Thầy Hoà thâm trầm: “Nhà chùa quen với công việc này rồi”. Mong đứa bé khoẻ mạnh, thầy Hoà đặt tên cho đứa bé là Trần Việt Hùng.
Lúc ấy, chùa đã có 4 đứa bé dưới 5 tuổi và 10 em khác lớn hơn, chùa đang nuôi ăn học. Mới nhất là bé Hải mồ côi cả cha lẫn mẹ khi sinh ra được thầy Hoà đem về nuôi cũng chỉ mới lên 2. Đôi mắt buồn, thầy Hoà tâm sự: “Sẽ vất vả hơn nhiều nhưng nhìn các em bơ vơ tôi không đành lòng”. Đến khi thầy Hòa lên xe khách về chùa, nhiều hành khách trên xe thấy lạ khi một nhà sư vừa bế ẵm, dỗ dành đứa trẻ khóc ngằn ngặt trên tay lại vừa tìm người xin sữa.
Những ngày sau đó, thầy Hoà vừa phải lo công việc nhà chùa vừa phải làm công việc của một nguời “bảo mẫu”. Người dân bên cạnh chùa nói: “Thầy Hoà như một người mẹ thực thụ của những đứa trẻ. Ban ngày thì thầy chăm lo bú mớm, giặt giũ, đêm đến, thầy thức đến 2,3 giờ sáng đưa võng cho đứa bé và chăm nom cho những đứa nhỏ. Chỉ khi chúng ngủ hết mới thấy thầy Hoà đi nằm. Mỗi đêm thầy Hoà chắc chợp mắt được vài tiếng”. Chưa có kinh nghiệm nuôi trẻ, thầy Hoà lân la học hỏi những bà mẹ trong xóm. Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe tiếng trẻ trong chùa khóc, thầy Hoà “cảm nhận” ngay được đứa trẻ khát sữa, bị cảm hay ốm đau.
Thầy Hoà kể: “Thiếu tình mẫu tử, thiếu sữa nên những đứa bé khóc cả ngày lẫn đêm không sao dỗ được. Lúc nào cũng phải bế ẵm mới chịu ngủ yên”. Có lần, tất cả người nhà chùa đều cảm động khi thấy thầy Hoà ứa nước mắt nhìn bé Việt Hùng ngủ thiếp đi sau khi nghe tiếng ru trên đài phát thanh từ một nhà cạnh chùa vẳng lại. Mấy hôm sau, thầy Hoà đã học được cách ru, bé Việt Hùng đã ngủ ngoan hơn nhưng đôi mắt thầy Hoà thâm quầng hốc hác và người rộc đi sau nhiều đêm mất ngủ kéo dài.
Rồi lần khác, nghe tin ở làng bên cạnh có em Dương Thị Ch.(10 tuổi) đang bơ vơ và phải bỏ học vì bố mẹ bỏ nhau, thầy Hoà lặn lội sang tận nơi đón về nuôi và động viên em tiếp tục đến trường. Rồi lần lượt các em T. (16 tuổi) , em M (14 tuổi)., em D. (11 tuổi)… có hoàn cảnh tương tự cũng được thầy đón về cho đi học.
Mỗi mùa tựu trường, gánh nặng lại đè nặng lên đôi vai thầy Hoà. Những lúc ấy, người ta thấy thầy Hoà cặm cụi đóng từng tập sách, nhặt nhạnh từng cái bút và tất tả ngược xuôi vận động Phật tử đóng góp ít nhiều lo học phí cho các em. “Các em đã quá thiệt thòi, nhà chùa không muốn em nào thất học, thầy Hoà chia sẻ.
Thương thầy Hoà “đầu tắt mặt tối” chăm lo cho những đứa trẻ, người dân xã Đại Cương và các xã khác cũng tìm đến chùa để “giúp thầy một tay”. Có người làng đem đến những ký gạo đầu mùa gặt, có người mang đến những bộ quần áo cũ giặt sạch, có khi lại là những ông cụ đem đến những đồng tiền lương hưu ít ỏi tích cóp. Người không có gì thì chạy sang giúp thầy chăm nom hay giặt giũ.
Mái ấm chùa Thịnh Đại
Theo năm tháng, dười bàn tay chăm sóc ân cần của thầy Hoà đã có hơn 30 em có hoàn cảnh bất hạnh lớn lên và trưởng thành từ ngôi chùa nhỏ Thịnh Đại. Buổi chiều nào cũng thế, khi những đứa trẻ đi học về, chỉ kịp cất cặp sách là rối rít chạy ngay lại thầy Hoà. Em ôm vai, em ôm cổ khoe “hôm nay con có điểm 10”, “con được các bạn bầu làm lớp trưởng”… Có em đi học mẫu giáo về, thấy thầy trầm tư hay có vẻ buồn ngay lập tức “nịnh” thầy bằng một bài đồng dao cô giáo mới dạy trên lớp, hát xong cười như nắc nẻ khiến thầy Hoà cũng mỉm cười vui theo.
Sợ các em ham chơi sao nhãng học hành, thầy Hoà đưa ra một quy tắc: Buổi tối, khi tiếng chuông điểm đúng 9 tiếng thì tất cả phải ngồi vào bàn học cho đến khi học xong mới được đi ngủ. Cũng nhờ thế mà nhiều em trong chùa có kết quả học tập tốt được cô giáo và nhà trường khen ngợi.
Chủ tịch UBND xã Đại Cương Dương Văn Minh hồ hởi: “Mừng nhất là các em đều coi ngôi chùa là mái ấm của mình để quên đi những gì đã qua. Những em phải bỏ học giữa chừng khi vào chùa đều được thầy Hoà chạy vạy cho đi học tiếp. Nhiều em trở thành học sinh giỏi, học sinh tiên tiến. Tính đến nay đã có 7 em trong chùa thi đỗ vào các trường ĐH, CĐ như ĐH Quốc gia HN, ĐH Thuỷ sản, CĐ Bách khoa…làm rạng danh cho cả xã…”.
Còn người dân cạnh chùa thì nói: “ Không bao giờ nghe thấy những đứa trẻ trong chùa cãi hay đánh nhau. Thầy Hoà dạy chúng biết thương yêu và san sẻ với nhau như anh em trong một nhà. Ngày thứ 7, chủ nhật hay lễ tết, các em đi học ở Hà Nội hay ở nơi xa đều trở về. Mái chùa lúc ấy như có không khí ấm cúng của một đại gia đình trong ngày đoàn tụ”.
Lê Hoàng Dũng